GpApGUAiBSYoTUr8GpAiTUdoTY==

Galang, Sebuah Nama

Jembatan menuju Gereja Immakulata Galang Site II
Jembatan menuju Gereja Immakulata Galang Site II

Galang 

terdengar seperti angin yang memanggil dari kejauhan,
seperti kenangan lama yang menyentuh hati
membuat mata tiba-tiba berkaca-kaca.

Dulu…
kami datang tanpa membawa apa pun selain kehilangan,
sebuah tanah air terbungkus di belakang
dalam deru ombak dan kata-kata yang tak sempat terucap.

Laut begitu luas —
menelan harapan sekaligus ketakutan,
ada tangan-tangan yang terlepas di tengah malam
tanpa sempat sekali pun memanggil nama.

Galang menyambut manusia
dengan tanah kering, terik matahari, dan tatapan sunyi,
tak ada yang bertanya siapa kehilangan apa,
karena di mata masing-masing…
terdapat kehampaan yang sama.

Gubuk-gubuk tipis seperti napas,
tak mampu sepenuhnya menahan hujan yang tiba-tiba,
namun cukup untuk menjaga
sesuatu… yang disebut harapan.

Ada malam-malam panjang tanpa tidur,
tangis anak-anak bercampur dengan suara ombak,
ada yang duduk menatap kegelapan
mencari kembali wajah yang telah tiada.

Dan ada pula pagi-pagi,
cahaya matahari jatuh dengan lembut,
menyentuh bahu para penyintas
seperti sebuah bisikan:
“Selama masih ada… berarti masih ada segalanya.”

Kami belajar untuk tersenyum
di tengah hari-hari tanpa kepastian esok,
belajar berbagi sepotong nasi
seperti membagi kembali bagian kemanusiaan yang tersisa di hati.

Galang bukan sekadar tempat,
melainkan sebuah ukiran yang sangat dalam dalam ingatan —
tempat air mata jatuh cukup untuk mengasin seumur hidup,
dan kasih… tumbuh dari dasar kehilangan terdalam.

Lalu suatu hari kami pergi,
masing-masing menuju arah dan langitnya sendiri,
namun ada hal-hal yang tak pernah benar-benar pergi —
yaitu hari-hari yang dijalani dengan sepenuh hati.

Kini…
ketika menyebut kembali nama Galang,
bukan untuk mengingat luka,
melainkan untuk menyadari betapa kuatnya kami dahulu.

Pernah menembus laut yang ganas,
pernah berdiri di ujung kehilangan,
namun tetap menyimpan dalam hati
sebutir benih kasih.

Galang…
bukan hanya tempat kami pernah hidup,
melainkan tempat yang mengajarkan kami
cara untuk terus hidup.

Dan meskipun waktu akan menghapus banyak hal,
meski rambut telah memutih, hati mulai lelah,
cukup dengan mengingat tempat itu —
hati tetap bergetar pelan…
seperti panggilan dari masa lalu:

“Kami pernah berada di sana…

dan kami tidak pernah runtuh.” 

---

Oleh Manh Phuong

----

Teks asli:

Galang — một cái tên
nghe như gió gọi từ rất xa,
như ký ức cũ chạm vào tim
làm mắt người bất chợt nhòe đi.
Ngày ấy…
chúng ta đến không mang theo gì ngoài nỗi mất,
một quê hương gói lại sau lưng
trong tiếng sóng và những lời chưa kịp nói.
Biển rộng quá —
nuốt cả niềm tin lẫn sợ hãi,
có những bàn tay buông nhau giữa đêm
không kịp một lần gọi lại tên.
Galang đón người
bằng đất khô, nắng gắt, và những ánh nhìn lặng lẽ,
không ai hỏi ai đã mất những gì,
vì trong mắt nhau…
đều là những khoảng trống giống nhau.
Những căn lều mỏng như hơi thở,
che không hết những cơn mưa bất chợt,
nhưng lại đủ để giữ lại
một điều gì đó… gọi là hy vọng.
Có những đêm dài không ngủ,
tiếng khóc trẻ con hòa với tiếng sóng,
có người ngồi nhìn vào khoảng tối
tìm lại một khuôn mặt đã mãi không còn.
Và cũng có những buổi sáng,
ánh nắng rơi xuống rất hiền,
chạm vào vai người sống sót
như một lời thì thầm:
“Còn đây… là còn tất cả.”
Chúng ta đã học cách cười
giữa những ngày không biết ngày mai,
học cách chia nhau một miếng cơm
như chia lại chính phần người còn sót lại trong tim.
Galang không chỉ là một nơi,
mà là một vết khắc rất sâu trong ký ức —
nơi nước mắt đã rơi đủ để mặn cả đời người,
và yêu thương… cũng lớn lên từ tận cùng mất mát.
Rồi một ngày ta rời đi,
mỗi người một hướng, một bầu trời,
nhưng có những điều không bao giờ rời khỏi —
đó là những tháng ngày đã sống bằng tất cả trái tim.
Bây giờ…
khi gọi lại hai chữ Galang,
không phải để nhớ về đau thương,
mà để biết rằng mình đã từng mạnh mẽ đến thế.
Đã từng đi qua biển dữ,
đã từng đứng giữa tận cùng của mất mát,
và vẫn còn giữ được trong lòng
một hạt mầm của yêu thương.
Galang…
không chỉ là nơi ta đã sống,
mà là nơi đã dạy ta
cách sống tiếp.
Và dù năm tháng có cuốn trôi tất cả,
dù tóc đã bạc, lòng đã mỏi,
chỉ cần nhớ đến nơi ấy —
tim vẫn run lên rất khẽ…
như một lời gọi từ quá khứ:
“Chúng ta đã từng ở đó…
và chúng ta đã không gục ngã.”

Type above and press Enter to search.